Lịch sử hình thành thập đại môn phái võ lâm truyền kỳ 1

[​IMG]

ঔ Đường Môn ঔ

Tổng đàn tại Tứ Xuyên Trung Quốc, là một môn phái theo hình thức gia tộc. Rất ít giao tiếp, đi lại với các nhân sĩ võ lâm bên ngoài. Cộng thêm quanh Đường Môn luôn bố trí nhiều cơ quan, giết người trong chớp mắt, nên cũng rất ít người muốn bước chân đến gần tổng đàn Đường Môn.

Võ Công Đường Môn lấy ám khí làm chính, chính vì thế khi bị địch thủ áp sát thường khó bảo toàn tánh mạng. Do vậy, ngoài các cách thức sử dụng ám khí, thuốc nổ xuất thần nhập hóa ra, họ còn có tài khinh công hơn người.

Đệ tử Đường Môn chẳng những ít qua lại với người ngoài, ngay cả kết hôn cũng chỉ kết hôn với người trong gia tộc. Sau này, mối quan hệ của họ mới dần dần phát triển ra các vùng chung quanh, xuất hiện những cuộc hôn nhân với những người không thuộc gia tộc. Điển hình là mối lương duyên giữa Đường Nhất Trần và Chưởng môn Thúy Yên Doãn Hàm Yên. Nói về mối lương duyên này, quả thật là một chuyện tình có một không hai. Như ai cũng biết, Doãn Hàm Yên từ nhỏ đến lớn đều sống ở Thúy Yên phái, không rời nữa bước. Cộng thêm có định kiến với nam giới, xem thường nam giới. Trong mắt nàng nam giới là đồng nghĩa với những chữ vô dụng, vô liên sĩ, vô tình, sở khanh v.v….

Về Đường Nhất Trần, vốn là trưởng tử (con trai cả) của Đưởng Cừu, chấp chính Đường Môn. Đuờng Cừu vốn tâm cao khí ngạo, xem mình là trung tâm. Ông có 2 vợ, 1 chính 1 thiếp, cả 2 đều sinh ra 2 con trai, nên 2 bà vợ đều muốn con mình sau này nối tiếp sự nghiệp Đường Cừu, thống lĩnh Đường Môn, chính vì vậy Đường Cừu dù 2 vợ nhưng lúc nào cũng đau đầu trước sự “tranh ngôi” của 2 bà. Cộng thêm Đường Nhất Trần, là trường tử, do bà vợ cả sinh ra. Nhất Trần khôi ngô tuấn tú, tài nghệ hơn người, ít nói, thường hay ngồi suy nghĩ một mình. Nhất Trần bất đồng với cha, theo Nhất Trần Đường Môn không nên “bế quan tỏa cảng”, tuyệt giao với thế giới bên ngoài, mà nên hòa nhập vào võ lâm Trung Nguyên, giao lưu với nền võ học bên ngoài, như thế mới có lợi cho Đường Môn.

Theo Nhất Trần, Đường Môn cứ mãi phát triển ám khí, cũng là 1 điều không tốt, nên hòa nhập, nên giao lưu để hoàn thiện những sở đoãn của Đường Môn. Nhưng Đường Cừu vốn là một người ngạo mạn, lấy mình là trung tâm, nên chẳng màn đúng hay sai, cũng không chấp nhận lời đề nghị của con, vì nếu chấp nhận hóa ra trong mắt mọi người ông và tổ tiên đã sai sao ?! Nhất Trần cũng không phải là người dễ buôn lý tưởng của mình, chàng lén cha giao du với các đại cao thủ bên ngoài, đàm đạo võ công. Chính vì vậy, Nhất Trần không được Đường Cừu thương yêu như người con trai của bà 2, mẹ Nhất Trần nhiều lần khuyên con nên nghe lời cha, để sau này nối nghiệp, nhưng đều không thành công, nên bà cũng rất tức giận Nhất Trần. Nhất Trần sống trong Đường Môn, nhưng không được cha mẹ thương yêu, cộng thêm ly gián của bà 2, rồi do tài nghệ cao cường, nên người trong Đường Môn đem lòng độ kỵ, nên Nhất Trần đã ít nói càng thêm ít nói, lúc nào cũng giam mình trong thế giới riêng của mình. Sau này, đột nghiên giang hồ có hàng loạt cao thủ chết dưới tuyệt học của Đường Môn, kể cả các vị đại sư Thiếu Lâm cũng không tránh được họa sát thân. Đường Bất Nhiễm, con của bà thứ, không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, vu oan cho Nhất Trần, khiến Nhất Trần bị Đường Cừu đuổi khỏi Đường Môn.

Nói về Đường Bất Nhiễm, vốn hàng ngụy quân tử, tính tình thủ đoạn, từ nhỏ được Đường Cừu và mẹ cưng chiều, nên có thể xếp vào hàng phá gia chi tử. Nhất Trần bị đuổi khỏi Đường Môn, Bất Nhiễm không buôn tha, tìm cách ám sát Nhất Trần, có như thế hắn ta mới an tâm tiếp quản Đường Môn. Nhất Trần dựa vào tài nghệ phi thường, hết lần này đến lần khác thoát khỏi cạm bẫy của Bất Nhiễm. Một lần, sau trăm phương ngàn kế hại Nhất Trần không thành công, Bất Nhiễm biết Nhất Trần thích giao lưu võ học, kết bạn giang hồ, nên lừa gạt Bất Nhiễm đến Thúy Yên. Hắn hi vọng nếu như Nhất Trần không chết dưới Hoa Khôi Trận của Thúy Yên, thì cũng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Thúy Yên. Người tính không bằng trời tính, lần lên Thúy Yên đó Nhất Trần quen được chưởng môn Thúy Yên, trai tài gái sắc, chưởng môn Thúy Yên Doãn Hàm Yên đứng trước một chàng trai khôi ngô tuấn tú, tài nghệ hơn người, tính tình trung trực, một đấng quân tử hiếm có trong thời lọan lạc này, nên nàng khó chống lại tiếng gọi con tim, đem lòng yêu Nhất Trần. Thấy sự việc không thành, Bất Nhiễm quay sang hại luôn cả Doãn Hàm Yên và Thúy Yên. Thì ra, với lòng dã tâm của mình, Bất Nhiễm từ lâu cấu kết với Thiên Nhẫn giáo, hồng mong mượn thế lực Thiên Nhẫn để chiếm quyền cai quảng Đường Môn. Chính Bất Nhiễm truyền dại cho các cao thủ Thiên Nhẫn tuyệt kỷ của Đường Môn, để dùng nó đi giết hại anh hùng hào kiệt võ lâm Trung Nguyên, gây ra hiềm khích giữa Đường Môn và các phái khác, nhằm có cơ hội ly gián Đường Cừu và Đường Nhất Trần. Đường Nhất Trần vốn tính tình trung hậu, không bao giờ nghĩ là em mình hại mình, sau khi quen Doãn Hàm Yên, giúp Đường Nhất Trần nhận ra chân tướng, phá hoại âm mưu của Đường Bất Nhiễm, trả lại thanh bạch cho Nhất Trần. Đường Cừu nễ tình máu mũ, không giết Bất Nhiễm, nhưng trục xuất khỏi Đường Môn, từ đó Bất Nhiễm thân bại danh liệt. Riêng Nhất Trần khi được rữa oan, quay lại Đường Môn mong phụ thân chấp nhận Hàm Yên. Nhưng Đường Cừu nào đồng ý, và cuối cùng Nhất Trần lại 1 lần nữa bị đuổi khỏi Đường Môn, đi theo tiếng gọi con tim. Không lâu sau, Đường Cừu vì chuyện đứa con thứ thân yêu phản bội, hại người trong gia tộc, nên buồn rầu, lâm bệnh nặng không thuốc thang nào cứu chữa dược. Do vậy, ông mới gọi Nhất Trần về cai quản Đường Môn, chấp nhận hôn nhân giữa Nhất Trần và Doãn Yên.

Từ đó, Đường Môn và Thúy Yên kết liên minh, cùng tiến cùng lui trên chốn giang hồ, chính vì thế danh xưng Thúy Yên Đường Môn là “giang hồ nhị phái” có từ đó. Và cũng nhờ Nhất Trần lên nắm quyền, Đường Môn mới bỏ đi kiểu “bế quan tỏa cảng”, tuyệt giao với võ lâm bên ngoài, và hôn nhân của những người trong gia tộc cũng không gói gọn trong nội bộ, mà mở rộng ra với những người bên ngoài. Đúng thật là : gieo gió thì gặp bão, ở hiền thì gặp lành.

ত Nga My ত

[​IMG]

Về nguồn gốc phái Nga Mi hiện tại vẫn chưa được thống nhất. Giả thuyết 1: tổ sư là một vị đạo cô, sau đấy từ bỏ đạo giáo, tu hành theo phật giáo. Sư tổ Nga Mi tinh thông võ thuật các môn phái khác nhau, sau đấy bỏ ra 13 năm trời để nghiên cứu, và đúc kết ra một hệ thống võ thuật riêng cho chính mình. Sau đấy, vị sư thái này chọn núi Nga Mi là nơi tu hành, truyền thụ võ công cho đệ tử. Đệ tử Nga Mi gồm 2 dạng : phật môn và tục gia đệ tử (như Thiếu Lâm). Đệ tử của sư thái ngày càng đông, nên cuối cùng quyết định khai tông lập phái, dùng tên núi Nga Mi để đặc tên cho môn phái.

Giả thuyết 2: sư tổ là Bạch Mi, xuất thân từ Thiếu Lâm, giới tính nam. Sau đấy khai tông lập phái, đặc tên phái là Nga Mi. Nhưng giả thuyết này khó thuyết phục, vì thế giả thuyết 1 thường được nhiều người dùng nhất.

Võ công Nga Mi lấy kiếm, quyền, phất trần làm chính. Trong một số truyện kiếm hiệp, đệ tử Nga Mi còn dùng đàn để giết người. Nếu ai xem qua phim “Lục Chỉ Cầm Ma”, thì sẽ hiểu được thế nào là dùng tiếng đàn để giết người. Trong Võ Lâm Truyền Kỳ 2, Nga Mi phái có một hướng võ công là dùng đàn.

Núi Nga Mi tọa lạc tại tỉnh Tứ Xuyên. Nga Mi Sơn (Tứ Xuyên) cùng với Phổ Đà Sơn (Triết Giang), Cửu Hoa Sơn (An Huy), Ngũ Đài Sơn (Sơn Tây) hợp thành Phật giáo Tứ Đại Danh Sơn. Nga Mi Sơn phong cảnh vừa nên thơ, vừa hùng vĩ. Dãy núi Nga Mi bao gồm: Đại Mi, Nhị Mi, Tam Mi. Đỉnh núi cao nhất là Vạn Phật Đỉnh.

Đệ tử Nga Mi ngoài tài nghệ võ công tuyệt thế, có thể tự hào sánh vai cùng Thiếu Lâm, Võ Đang trên chốn giang hồ ra. Ai ai cũng đều tinh thông cầm, kỳ, thi, họa. Đệ tử tục gia thường là những đại mỹ nhân trên chốn giang hồ, làm say lòng biết bao anh hùng hào kiệt.

ঋ Cái Bang ঋ
[​IMG]

Nói đến Cái Bang là ta nói nghĩ ngay đến “Thiên Hạ Đệ Nhất Bang”, nghĩ đến các nhân vật Hồng Thất Công, Kiều Phong (Tiêu Phong), Quách Tĩnh v.v…. Ngoài danh hiệu “Thiên Hạ Đệ Nhất Bang” ra, ta còn dễ dàng liên tưởng đến Giáng Long Thật Bát Chưởng, Đã cẩu bổng pháp. Đệ tử Cái Bang phân bố khắp nơi, đông tay nam bắc đâu có ăn xin, là nơi đó có phân đà của Cái Bang.

Kết cấu bang phái:

Cấp cao nhất, thống lĩnh bang phái: Bang chủ.

Bang chủ lấy bốn biển làm nhà, ngao du đây đó, không cố định một nơi. Nguyên nhân 1 phần là do bang phái trải rộng khắp thiên hạ, nên bang chủ không thể ngồi một nơi mà quản lý bang hội, nên phải nay nơi này, mai nơi khác giám sát bang chúng. Tuy nhiên, vào mỗi đầu tháng phải đến Hồ Động Đình để họp cùng gặp các trưởng lão trong bang, xử lý những công việc quan trọng. Bang chủ Cái Bang võ công xuất chúng, lại ngày đây mai đó, nên hành hiệp trượng nghĩa khắp nơi. Rất nhiều người trong chốn giang hồ mang ơn bang chủ Cái Bang, vì thế rất được đồng đạo chốn giang hồ kính trọng.

Dưới bang chủ là trưởng Lão.Ví dụ như truyền công trưởng lão (dạy võ công), chấp pháp trưởng lão, chưởng côn trưởng lão v.v…. Nhiệm vụ là giúp đỡ bang chủ xử lý công việc trong bang. Đảm đương chức vụ trưởng lão, phải là đệ tử 9 túi.

Kế đến, đó là đệ tử 8 túi. Giữ cương vị hộ pháp trong bang. Thường gồm có 5 người, xưng là Ngũ Đại Hộ Pháp, gồm : Đông Đàng Hộ Pháp, Tây Đàng Hộ Pháp, Nam Đàng Hộ Pháp, Bắc Đàng Hộ Pháp, Trung Đàng Hộ Pháp. Nhiệm vụ của họ là phân công quản lý các phân đà ở 5 khu vực khác nhau của Trung Nguyên.

Tiếp theo đó là đệ tử 7 túi, thường giữ chức vụ trưởng phân đà ở 1 thành thị nào đó, kế đến là dệ tự sáu túi, năm túi, bốn túi, ba túi, hai túi, một túi, và không có túi nào.

ﺸ Côn lôn ﺸ
[​IMG]

Côn Luân phái tọa lạc tại Côn Luân Sơn, giáp ranh giữa Tây Cương và Thanh Hải, thuộc Tây Vực (không thuộc Trung Nguyên). Sư tổ môn phái thật ra cũng không có gì đáng để giang hồ kính trọng, võ công cũng tầm thường. Tuy nhiên, về sau môn phái xuất hiện một kỳ tài ngàn năm có 1, dùng võ công bổn phái náo loạn giang hồ, từ đó Côn Luân Phái ghi tên vào thập đại phái trong chốn võ lâm trung nguyên, sau đấy các đời chưởng môn sau đều tài ba xuất chúng, nên môn phái ngày càng lớn mạnh. Từ chốn Tây Vực xa xôi, nhưng luôn muốn xưng hùng xưng bá ở chốn võ lâm trung nguyên.

Côn Luân gồm các đạo sĩ tu hành theo Đạo Giáo, có nam có nữ, đệ tử khác giới trong bang có thể kết hôn với nhau. Võ công của Côn Luân tầm tầm, không gì lợi hại, lấy Mao Sơn Thuật Pháp làm chính, đánh nhau thường dùng bùa, dùng chú.

Ngoài ngón bùa chú lợi hại khôn lường, ai trúng phải chết cũng không được, sống cũng không xong ra. Côn Luân phái còn 2 đặc điểm nữa: một đó là lòng dã tâm độc bá võ lâm, và hai đó là bề ngoài dáng vẽ quân tử, nhưng bên trong giao xảo khó lường, đệ tử trong bang không bao giờ tin tưởng lẫn nhau, giữa các đệ tử luôn tranh quyền đoạt thế, sẵn sàng xuống bùa hại nhau. Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, dù phần lớn là thế, nhưng cũng không ít đạo sĩ Côn Luân là đại hiệp chốn võ lâm, dùng bùa chú cứu nhân độ thế.

║ Thiếu Lâm ║

[​IMG]

Nói đến Thiếu Lâm chắc không ai lấy lạ gì môn phái này. Thiếu Lâm bắt đầu thành danh từ thời Bắc Ngụy ( Năm 495 công nguyên), do Đạt Ma Sư Tổ sáng lập. Ngoài ra, có 1 truyền thuyết nữa là khi Đạt Ma Sư Tổ đến trung nguyên truyền đạo, trong 1 lần diện kiến vua lúc bấy giờ để truyền đạo không thành công, Đạt Ma Sư Tổ lên chùa Thiếu Lâm để tu luyện, sau đấy thấy các vị sư trong chùa sức khỏe yếu kém, lại hay bị thú dữ đe dọa, nên ngài mới truyền dại võ công cho các vị sư, một là giữ gìn sức khỏe, hai là đánh đuổi thú giữ, bảo vệ bản thân, bảo vệ chùa. Sau này, có nhiều bậc đại cao thủ đến Thiếu Lâm qui y, hoặc lánh nạn, đem theo tuyệt học cả đời đóng góp vào kho tàng võ học Thiếu Lâm.

Võ công Thiếu Lâm khó luyện, và muốn trở thành cao thủ phải khổ luyện nhiều năm, nhưng cũng chỉ luyện được 1 hoặc 2 tuyệt kỷ nào đó trong 72 tuyệt kỷ Thiếu Lâm. Người tu luyện võ thuật Thiếu Lâm theo thời gian, và công phu luyện tập, có thể trang bị cho mình một kỹ năng tác chiến tuyệt vời, tuy nhiên khó có ai mà có thể đạt được đến cảnh giới võ thuật Thiếu Lâm.

ﻼ Thiên Nhẫn ﻼ

[​IMG]

Thiên Nhẫn giáo không chỉ đơn thuần là một giáo phái bình thường, mà còn là một tổ chức chính trị. Do triều định Kim Quốc lập ra, để hỗ trợ đại quân Kim chinh phục Tống Triều. Từ khi Kim xua quân đánh Tống đến nay, vẫn mãi bị cầm chân ở Tương Dương.Thật ra, quân lực nhà Tống không đáng sợ, cái đáng sợ là các hiệp khách, các bậc cao thủ, tôn sư võ học của Trung Nguyên hỗ trợ Tống giữ thành Tương Dương. Do vậy, Thiên Nhẫn giáo được giao thêm cho một nhiệm vụ mới, đó là quấy rối võ lâm trung nguyên, chia rẽ các cao thủ, các môn phái bạch đạo, để làm hao mòn lực lượng kháng Kim.

Do vậy, với mục địch lập giáo và sứ mạng của giáo phái, nói Thiên Nhẫn giáo là một tổ chức chính trị thì không có gì là sai. Cứ nhìn vào kết cấu giáo phái ta cũng rất dễ dàng nhận ra, mà không cần phải tìm hiểu về sứ mạng, mục đích lập giáo của họ. Đa phần các trưởng lão, bang chủ của Thiên Nhẫn đều đang hoặc đã giữ các chức vụ quan trọng trong triều định Kim quốc, giáo chủ Thiên Nhẫn ngoài thống lãnh giáo chúng, còn đương nhiệm chức quốc sư Kim quốc. Nhiều trưởng lão từng đương nhiệm chức quan cao trong triều đình. Nói chung, thường những người gia nhập Thiên Nhẫn có 2 dạng. Dạng một, đó là những cao thủ đã thành danh trên chống giang hồ, họ đa phần là người Kim, một số ít là người Tống có xuất thân từ tà phái. Họ vào Thiên Nhẫn không vì khám phá tinh hoa võ học, hay vì phát triển giáo phái thống lĩnh võ lâm, mà chỉ vì mục đích chính trị, hay một số cao thủ tà phái Trung Nguyên gia nhập giáo phái vì muốn tránh sự truy sát của triều đình, lẫnh hắc bạch lưỡng đạo. Còn lại, tức dạng thứ hai đó là những người bình thường, gia nhập giáo phái vì muốn học võ nghệ, mộng trở thành đệ nhất dũng sĩ Kim quốc, từ đó tiến thân, mong sau này có một chức quan nào đó trong triều đình. Có lẽ, bất kì con dân Đại Kim nào cũng hiểu rõ, đệ nhất dũng sĩ là một danh hiệu cực kì cao quí của Đại Kim, mà cho dù không là đệ nhất dũng sĩ đi nữa, chỉ cần có một địa vị khá cao trong Thiên Nhẫn, thì so với một chức quan trong triều còn cao hơn nhiều.

Do Thiên Nhẫn giáo là quốc giáo của Đại Kim, bang chúng ai ai cũng đều võ công phi thường, nên bộ máy cầm quyền Đại Kim rất sợ một ngày nào đó, Thiên Nhẫn giáo phản bội. Đặc biệt giáo chủ Thiên Nhẫn, một người võ công phi phàm, trong muôn quân trảm tướng, Đại Kim thiên hạ vô địch thủ, võ lâm trung nguyên xứng tầm là đối thủ của vị giáo chủ này có thể đếm trên đầu ngón tay. Con người này chẳng may nếu phản bội, quay lại đánh triều đình thì rất nguy. Do đó, tại sao trong Thiên Nhẫn giáo lại xuất hiện một trưởng lão là công chúa nước Kim, và là đệ tử thân thích nhất của giáo chủ. Lý do học võ, giúp phụ thân bình Tống chỉ là nơi cửa miệng, mà mục đích chính chính là giám sát giáo chủ Thiên Nhẫn, chỉ cần phát hiện có ý đồ phản bội, lập tức tìm cách báo về cho triều đình, hoặc ám sát ngay tức khắc.

╬ Thiên Vương ╬

[​IMG]
Ngày trước, một người tên là Chung Tương do bất mãn trước sự thối nát của bộ máy cầm quyền Tống triều, quyết định khởi nghĩa,tự xưng là Sở Vương, bản doanh tại Động Đình Hộ. Dưới ngọn cờ thế thiên hành đạo, quân số nghĩa quân ngày càng đông, cao trào quân số hơn 10 vạn quân. Nam kháng Tống, Bắc kháng Kim. Về sau, Sở Vương bị giết, nghĩa quân tôn Dương Yêu làm lãnh tụ, Dương Yêu sau khi lên nắm quyền, tự xưng là Đại Thánh Thiên Vương. Đại Thánh Thiên Vương chí công vô tư, lập con của Sở Vương là Chung Tử Nghĩa là Thái Tử. Nghĩa quân phát triển thần tốc, khiến cho triều Tống hoãn sợ, nhiều lần xua quân chinh phạt đều bị đánh không còn manh giáp, thảm bại chạy dài. Sau này, đích thân Nhạc Phi, vị danh tướng đời Tống xua quân bình định, với tài cầm quân, điều quân xuất quĩ nhập thần, Nhạc Phi đánh tan nghĩa quân. Đại Thánh Thiên Vương và Thái Tử đều bị giết chết, nghĩa quân tan rã.

Tuy nhiên, con gái Đại Thánh Thiên Vương là Dương Anh, do được phụ thân gửi gắm học võ ở nơi khác, nên thoát nạn sát thân. Dương Anh nghe tin cha mình bị thảm sát, quyết định quay lại tập hợp nghĩa quân và các tướng dưới quyền cha mình, thành lập Thiên Vương Bang.

Tổng Đàn Thiên Vương bang đặc tại Thiên Vương đảo, tọa lạc tại trung tâm hồ Động Đình, địa hình thích hợp cho công lẫn thủ.
Thiên Vương bang vốn xuất thân từ quân đội, nên kết cấu bang phái có nét khác biệt với các bang phái giang hồ khác, đó là kết hợp giữa quan phẩm và kết cấu bang phái giang hồ bình thường khác. Bang chúng trong bang theo ý chỉ của Sở Vương, tiếp tục lý tưởng lật đổ nhà Tống, tạo phước cho muôn dân, vừa kháng Kim triều, bảo vệ giang sơn, bảo vệ muôn dân. Bang chúng Thiên Vương bang tính ngưỡng đạo giáo, đặc biệt Lữ Đồng Tân trong Bát Tiên. Hằng ngày đánh cá săn thú để nuôi thân, tu luyện võ công, chờ ngày khởi quân tiếp tục sự nghiệp của Sở Vương, và Đại Thánh Thiên Vương chưa hoàn thành.

Thường đệ tử Thiên Vương bang rất hiếm can dự chuyện võ lâm Trung Nguyên, chỉ một số ít cao thủ xuất bang hành hiệp trượng nghĩa, đâu có bất bình thì rút đao tương trợ, không cần biết đối thủ là chánh hay là tà, mà dưới mắt của họ chỉ có xấu và tốt. Chính vì vậy, đệ tử Thiên Vương bang cùng đệ tử Côn Luân nhiều lần chuốc thù chuốc oán với nhau, cộng thêm đều tín ngưỡng Đạo giáo, Thiên Vương bang thấy đệ tử Côn Luân làm ô danh đạo giáo, nên hiềm khích tăng hiềm khích. Chính vì vậy, Côn Luân phái ngoài dã tâm thống nhất võ lâm Trung Nguyên ra, một số lãnh đạo Côn Luân còn có ý định tiêu diệt Thiên Vương bang. Giữa 2 bên từng mém xảy ra trận huyết chiến, khi một lãnh đạo cao cấp của Côn Luân muốn xua quân tập kích Thiên Vương bang, nhưng may nhờ một nữ hiệp trong chốn võ lâm khuyên can, 2 bên mới tránh được trận huyết chiến tàn khốc này.

আ Ngũ Độc আ

[​IMG]
Ngũ độc giáo được sáng lập bởi Hắc Diện Lang Quân. Người này nỗi tiếng trong chốn võ lâm là đệ nhất đại ma đầu, giết người vô số, ra tay tàn khốc. Trong chốn võ lâm, lẫn những người thân cận chưa từng thấy Hắc Diện Lang Quân cười qua một lần nào, dù chỉ là một nụ cười nữa miệng. Nguyên nhân là cả cuộc đời của Hắn Diện chỉ quân tâm duy nhất một việc, một là luyện ra các loại độc dược và các cách hạ độc khác nhau, để thống trị võ lâm trung nguyên. Chính vì vậy, Ngũ Độc giáo bắt tay cùng Thiên Nhẫn giáo, chống lại võ lâm trung nguyên. Thiên Nhẫn giáo vì mục đích chính trị, nên có màn gì đến làm võ lâm minh chủ, còn Ngũ Độc giáo thì với tâm địa thống trị võ lâm, nên cả 2 giáo phái này có cùng chung 1 kẻ thù đó là các đại hiệp, các tôn sư bạch đạo trong chốn giang hồ. Tức những người luôn nuôi ý định kháng Kim, và cản trở Ngũ Độc giáo xưng hùng xưng bá.

Có thể nói, Ngũ Độc giáo là một trong những đệ nhất tà giáo của võ lâm Trung Nguyên, dù là xuất thân và tổng đàn của họ nằm khu vực Miêu Cương Ngũ Độc Lĩnh xa xôi, đệ tử đa phần đều là những người dân tộc thiểu số. Quan hệ giữa các giáo chúng, và bang chủ, cấp trên và cấp dưới cũng không như những giáo phái khác, đối với họ “ai mạnh thì là vua”, “cá lớn nuốt cá bé”. Đối với họ chân lý nằm ở lợi ích, lợi ích quyết định đối phương là địch hay là bạn. Tóm lại, chỉ cần người Ngũ độc giáo cảm thấy hành vi này đem lại cho họ những lợi ích họ muốn, họ sẵn nhà đốt nhà giết người, không cần biết chánh, tà, không màn thị phi. Ngay cả giữa anh em trong giáo, họ cũng sẵn sàng hạ độc lẫn nhau. Chính vì vậy giữa các giáo chúng luôn luôn đề cao cảnh giác với nhau, và không bao giờ tin tưởng tuyệt đối đồng môn của mình. Thường hành động, đi lại của đệ tử Ngũ Độc giáo rất thần bí, và họ không bao giờ để lệ tông tích, thân phận của mình. Khi thâm nhập Trung Nguyên, giáo chúng Ngũ Độc thường cải trang đủ dạng người để đi lại, cộng thêm họ hiếm hành động tập thể (một phần sợ đồng môn có cơ hội hạ độc) nên nhân sĩ giang hồ chỉ biết đến 2 chữ Ngũ Độc, nhưng hiếm biết được thực hư ra sao. Tuy luôn sẵn sàng hại lẫn nhau, giết người không gớm tay, nhưng các giáo chúng đều biết rằng họ là kẻ thù không đội trời chung của hắc bạch lưỡng đạo. Do vậy, họ có thể giết hại đồng môn, nhưng luôn bảo vệ Ngũ Độc giáo. Bất kỳ ai đắc tội với Ngũ Độc giáo, thì chết không toàn thây.

ﻎ Võ Đang ﻎ

[​IMG]
Võ Đang Sơn còn gọi là Thái Hòa Sơn, được người đời tôn là “Thánh địa của Đạo giáo Trung Quốc”, nằm ở phía Tây Bắc tỉnh hồ Bắc, Phía Bắc giáp Tần Lĩnh, Phía Nam giáp Ba sơn, núi non trùng điệp, Võ Đang Sơn có tổng cộng 72 đỉnh núi, đỉnh cao nhất có chiều cao là 1612m, nên được gọi là Thiên Trụ Phong (Thiên Trụ: cột chống trời, Phong tức chỉ đỉnh núi).

Võ Đang Sơn là tổng đàn của phái Võ Đang. Về nguồn gốc môn phái, có rất nhiều truyền thuyết. Có người nói, tổ sư sáng lập ra Võ Đang phái là ” Lạp Tháp Đạo nhân” Trương Tam Phong. Trương Tam Phong còn có tên là Trương Toàn Nhất, còn gọi là Trương Quân Bảo, “Tam Phong” là đạo hiệu của ông. Thời Trương Tam Phong, là nằm thời Bắc Tống, vua Bắc Tống thời đấy là Huy Tông nghe danh Trương Tam Phong, nên mời lên Kinh để đàm đạo. Trên đường lên kinh, chẳng may gặp phải giặc cướp, ông ta tay không giết sạch trên 100 tên cướp, đồng thời cũng là cao thủ tà giáo,chính từ đó ông nỗi danh chốn võ lâm, nhắc đến Trương Tam Phong người đời không chỉ biết đến một đạo nhân đức cao đạo trọng, mà còn là một cao thủ đệ nhất giang hồ. Sau lần lên Kinh, trở về núi có nhiều người tìm đến ông học võ, từ đó lập ra phái Võ Đang. Nhưng cũng có truyền thuyết cho rằng Trương Tam Phong xuất thân từ chùa Thiếu Lâm, sau này vì một số hiềm khích với 1 số đường chủ trong chùa, nên rời Thiếu Lâm. Khi rời chùa, phải cần đến tên tục, chứ không thể dùng tiếp pháp danh. Nên một ân sư của ông nhìn thấy trước mặt có ba ngọn núi, vì thế tặng ông tên Tam Phong ( 3 đỉnh núi), với lại tên tục trước kia của ông là Trương Tam Sơn.

Tuy nhiên, dù với truyền thuyết nào đi nữa, người đời đều thống nhất với nhau rằng, Trương Tam Phong là một trong những kỳ tài võ học mà Trung Quốc có được. Ông kết hợp cả đời võ học của mình, cùng với những triết lý của Đạo Giáo, sáng tạo ra võ công Võ Đang. Võ công Võ Đang chủ yếu thuộc dòng “Nội công động”, nên người đời gọi là Nội Gia Quyền. Nội gia quyền phân ra thành “Thái cực, Bát quái, Hình ý và Thái thành”, lấy Thái cực làm chủ. Có người nói gọi là Nội Gia Quyền, vì đệ tử Võ Đang dù tu hành, nhưng vẫn có thể kết hôn. Tức theo hình thức tu tại gia, vì thế người đời gọi họ là “Nội gia”. Ngoài hệ thống võ công Nội gia ra, Trương Tam Phong còn sáng tạo ra Thái Cực Quyền danh trấn võ lâm.

Võ Đang và Thiếu Lâm ngoại trừ đều là danh môn chính phái, hành hiệp trượng nghĩa ra, ở nhiều mặt khác 2 phái này đều đối lập nhau. Các đại sư Thiếu Lâm là những người tu hành, tức xuất gia, hay còn gọi là ngoại gia. Còn các đạo sĩ Võ Đang thì tu hành theo dạng nội gia, tức không cắt đứt mọi quan hệ với gia đình, quan hệ trước kia. Về võ công, Thiếu Lâm lấy dòng võ ngoại gia là chính, chí cương chí dương. Võ Đang lấy dòng võ công nội gia làm chính, chí âm chí nhu. Nội công Thiếu Lâm tu luyện thường ở dạng tĩnh, tức không di động, dùng ý dẫn khí ( như Dịch Cân Kinh), còn Võ Đang khi tu luyện võ công thường ở dạng trạng thái động (Thái cực quyền), lấy khí làm chính. Võ công Thiếu Lâm dùng cương chế cương, võ công Võ Đang dùng Nhu chế Cương, mượn sức người đánh người. Thiếu Lâm là thánh địa phật giáo Trung Quốc, còn Võ Đang là thánh địa Đạo giáo Trung Quốc. Cả 2 đều xứng hàng võ lâm bắc đẩu của võ lâm Trung Nguyên, chính vì vậy người đời mới có câu ” Bắc tôn Thiếu Lâm, Nam sùng Võ Đang”.

Thúy Yên ঠ

[​IMG]

Một môn phái thần bị, tọa lạc tại Đại Lý. Theo lời đồn của giang hồ, tổ sư môn phái là một vị hiệp nữ võ công xuất chúng, hành hiệp trượng nghĩa trên chốn giang hồ. Sau vì đau buồn chuyện tình cảm, qui ẩn ngoại ô thành Đại Lý, thu nhận những bé gái mồ côi về làm đệ tử, lập nên phái Thúy Yên.

Giang hồ đồn rằng, ngoài những chiêu thức thần bí, giết người trong chớp mắt ra. Do từng bị người tình phụ bạc, nên chưởng môn phái lập ra qui định đệ tử bổn phái phải rời xa nam giới. Tất cả nam giới vô tình lạc vào Thúy Yên đều một đi không trở lại, dù võ công cao cường cách mấy cũng chết một cách thần bí.

Đó là lời đồn giang hồ, thật hư như thế nào ? Chuyện vị tổ sư phái Thúy Yên từng bị tình phụ là có thật. Nhưng không hề có chuyện thù hằn nam giới, gặp là giết như lời đồn đại. Dựa theo môn qui có tổ sư đặc ra, phàm nam giới trước khi muốn vào lãnh địa phái Thúy Yên, phải giao nạp 1 bí kiếp tuyệt kỹ võ công bổn môn, hoặc một kỳ trân dị bảo nào đó. Chưa hết, người nam đó phải phá “Hoa Trận”, một ma trận được tạo nên bởi các loài hoa tươi đẹp, nhưng giết người trong chớp mắt như các nữ hiệp Thúy Yên. Nếu ai không đủ bản lĩnh để vượt qua, sẽ bị chết dưới muôn hoa, hoặc bị các ong đốt chết. Nếu ai vượt qua, có 2 lựa chọn : một đó là cùng 1 đệ tử Thúy Yên kết hôn, sau đấy lưu lại môn phái Thúy Yên, mãi mãi không được rời khỏi phái nữa bước, do phái chỉ thu nhận đệ tử nữ, nên nam giới kết hôn với đệ tử phái Thúy Yên, danh phận trong môn phái gọi là “bán chủ”. Nếu không cô gái nào chịu gã cho chàng đại hiệp đó, thì đành phải làm nô lệ trong môn phái suốt đời.

Ngay bây giờ hãy đăng ký cho mình một tài khoản tại máy chủ Võ lâm CTC để tham gia trải nghiệm cùng chúng tôi
TệTạm đượcOkHayTuyệt vời (No Ratings Yet)
Loading...

Cảm ơn bạn đã xem bài viết Lịch sử hình thành thập đại môn phái võ lâm truyền kỳ 1


Game thủ jx1vn.net chú ý: Admin không tham gia trong game, không bao giờ nạp card trong game, chỉ nạp trực tiếp trên web, tất cả ai nhận là Admin trong game đều là LỪA ĐẢO 100% ! Trong game hoàn toàn không có Admin ! Cần hỗ trợ thì liên hệ hỗ trợ trực tuyến trên Website!